Mùa Vu Lan

By phạm đình sơn

 

dường như tôi

dưới kia

địa ngục

mang hình hài.Và

nỗi buồn thân phận

trầm kha


dường như em

trên cao

nụ cười

mang ngôi thánh

đi qua tôi

em

cứu rổi

một linh hồn


More...

Không đề

By phạm đình sơn

 

Thả mình

thưởng sen

ao móng nước

nỗi lòng

tâm động

khó im hơi

More...

Im lặng

By phạm đình sơn

 

Tôi ngồi im lặng

nghe mình đang thở

nghe trăm năm về trong

một sát na


Tôi ngồi nghe gió.Và

cây cỏ

ru lời

nhau

như thiên thu


More...

Tản văn : Mẹ

By phạm đình sơn

 

Ngày xưa tôi theo mẹ tới chùa quỳ bên mẹ nghe giảng kinh sư thầy Giới Nghiêm-trù trì chùa Tam Bảo đọc mấy câu thơ mà nay tôi vẫn còn nhớ " Bên ướt mẹ nằm bên ráo con lăn/Không biết có chi đề đáp khó khăn/Bây giờ hai đứa mình lên non gánh đá xuống xây lăng phụng thờ".

Ngày đó hẳn là lễ Vu Lan tôi được người ta cài bông hồng. Lòng sung sướng và hạnh phúc lắm nhìn những đứa cài bông trắng tôi thấy mình hãnh diện vì còn mẹ. Cứ thỉnh thoảng lại gọi "mẹ ơi!" âm thanh thật ấm áp và dịu kỳ. Tôi tự nghĩ trên đời này không có thanh âm nào dịu dàng và ngọt ngào hơn tiếng "mẹ ơi!" đó.

Hôm nay thì không còn mẹ nữa rồi tiếng "mẹ ơi!" do chính miệng mình gọi cũng đã xa lắm rồi. Ngày mẹ "đi" mình nghe như điếng từng khúc ruột không biết không hiểu tại sao cuộc đời này lại có sự mất mát lớn đến như thế nỗi đau lại kinh hoàng đến như thế. Ngày chôn cất mẹ mình vẫn sững sờ...chưa tin là mình mất mẹ. Mẹ vẫn đâu đó trên thế gian này mong có một phép màu làm mẹ trở về. Vòng tay mẹ sẽ chặt hơn khi ôm con vào lòng và mình sẽ được thầm thỉ bên tai mẹ "mẹ ơi mẹ có biết rằng con yêu mẹ lắm không?"

...Mùa Vu Lan gần rồi kinh báo hiếu văng vẳng   nhắc mình rằng mình vẫn đi-về mồ côi giữa đời này!

More...

Tiến sĩ tài hoa

By phạm đình sơn

 

Đặng Vũ Thiên Thanh - tiến sĩ tài hoa


TT - 23 tuổi tốt nghiệp y khoa hạng tối ưu tại Trường đại học Y khoa thành phố Liège (Bỉ) Đặng Vũ Thiên Thanh được xem là bác sĩ chính quy thành viên trẻ nhất của Hội Bác sĩ quốc gia Bỉ (ảnh). Đó là câu chuyện của năm năm trước. Vào thời điểm này anh chàng bác sĩ điển trai người Việt đã lấy thêm được bằng tiến sĩ khoa học

Chàng thanh niên gốc Việt này đã thể hiện tài năng của mình khi từ năm 2004 đến nay đã giành được 12 giải thưởng lớn của Bỉ châu Âu và cả giải thưởng quốc tế nghiên cứu về giấc ngủ trao tại Mỹ. Thanh thường xuyên vắng nhà (hiện gia đình anh sinh sống tại thành phố Liège) để đi diễn thuyết ở các nước về lĩnh vực rất khó và khá mới mẻ do chỉ mới được bước đầu nghiên cứu từ đầu thế kỷ 21: ngành não trí nhớ và thần kinh.

Vào ngày 30-9-2008 khi Thanh tròn 28 tuổi Viện hàn lâm Khoa học Hoa Kỳ (PNAS) đã công bố một công trình do Thanh làm nhóm trưởng - tại thời điểm này công trình đã được phổ biến bằng nhiều ngôn ngữ với tựa đề "Brain still awake even during deep sleep" (Não vẫn còn thức khi bạn đang trong giấc ngủ sâu). Phát minh này đã được các trường đại học nổi tiếng ở châu Âu Mỹ Úc Nhật Hàn Quốc... giới thiệu và sẽ được triển khai trong ngành y khoa trong tương lai.

Không giấu niềm tự hào khi nói về người con trai của mình ông Đặng Vũ Toàn khoe: "Hai năm qua tên Thanh (Thanh Dang Vu) luôn được xếp trong bảng danh sách các nhà khoa học chuyên về ngành não học ở tầm vóc quốc tế. Trong tương lai Thanh sẽ còn nhiều hứa hẹn vì nghiên cứu về lĩnh vực quá mới".

Ông Toàn xem Thanh như một người bạn để hàn huyên tâm sự mỗi khi có một chút rảnh rỗi nhớ về quê hương VN. "Điều quan trọng mà tôi luôn nói với các con là nếu muốn tìm hạnh phúc của hòa bình và sự bác ái trong sự nghiệp các con nên tìm vui thú trên lĩnh vực nghệ thuật và khoa học vì nơi đó mọi biên giới kỳ thị giai cấp... đều bị xóa bỏ. Ai chẳng muốn Louis Pasteur Einstein... là dân của xứ mình; cũng như các thổ dân Âu Mỹ đâu thể ghét những người châu Á như bác sĩ David Ho kiến trúc sư Wang Ming Pei hay nghệ sĩ Đặng Thái Sơn!".

Vì thế chẳng có gì ngạc nhiên khi nhà khoa học tưởng như rất... khô khan này nói sở thích của anh là chơi piano đam mê nhạc cổ điển nhạc thính phòng đi xem triển lãm nghệ thuật du lịch... Thanh rất tiếc rẻ vì đã nhớ không nhiều về tuổi thơ của mình do rời VN khi mới hai tuổi. "Tuổi thơ của tôi cũng bình thường như những đứa trẻ khác có điều tôi nhớ là khi đứa em kế tiếp ra đời khi đó tôi chỉ mới sáu tuổi nhưng cảm thấy vui mừng hết biết luôn vì mình đã không còn là "đứa con nít" duy nhất trong nhà! Giờ thì tôi đã là anh trai của ba đứa em".

Thanh kể khi còn nhỏ anh đã rất mê trường học và ham đọc sách. Cũng dễ hiểu bởi quê cha đất tổ của Thanh chính là làng nổi tiếng hiếu học Hành Thiện - đất khoa bảng truyền thống ở tỉnh Nam Định. Thanh tiết lộ có người bác ruột là ông Đặng Vũ Khiêu - anh hùng lao động thời đổi mới và vẫn tiếc chưa có dịp gặp mặt bác dù đã nghe bố và người thân trong họ hàng thường kể nhiều về ông: "Tôi biết đó là một bậc tiền bối thông thái rất đáng kính trọng".

Mối dây gắn bó với người thân cũng là mối dây giữ anh với quê nhà: "VN vẫn là điều huyền bí đối với tôi nhưng tự trong thâm tâm tôi luôn nhìn quê hương mình như là một đất nước có rất nhiều hứa hẹn nhiều triển vọng phát triển và chất lượng sống của người dân sẽ càng ngày được nâng cao trong vài năm tới...". Thanh tâm sự sẽ rất vui nếu được chia sẻ kinh nghiệm của mình cho giới trẻ VN về y khoa đặc biệt về lĩnh vực chuyên sâu của anh là thần kinh học. "Tôi sẽ rất hãnh diện nếu có thể được đóng góp để cải thiện sức khỏe cho người Việt mình sau khi được đào tạo một cách bài bản chuyên nghiệp và thực hành bằng những trang thiết bị tiên tiến".

Nhưng có thể Thanh chưa thực hiện được điều mình mong muốn vì trước mắt anh còn chuẩn bị cho chương trình hậu tiến sĩ và làm việc hai năm tại khoa thần kinh học Bệnh viện Massachusetts General của Đại học Harvard HMS (Mỹ) trong vài tháng tới. Tại đây anh sẽ được giao nhiệm vụ áp dụng kết quả nghiên cứu của anh vào thực tế tổ chức và thiết lập phòng thí nghiệm Sleep Medicine với Đại học Harvard và tham gia chữa bệnh ở khu vực bệnh nhân bị mắc bệnh rối loạn về giấc ngủ và bệnh liên quan đến não.

                                                            (Đoan Trang -Tuổi trẻ)

More...

Thơ hay

By phạm đình sơn

 

Ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn
Treo gót hài trên mái tóc vào thu
Ngồi đếm mộng đi qua từng đọt lá
Rủ mi dài trên bến cỏ sương khô

                              Tuệ Sĩ

                         

More...

Áo dài

By phạm đình sơn





 

( Áo dài Việt-Họa sĩ nhiếp ảnh gia -Dzungart)

          

Xin cho em một chiếc áo dài cho em đi mùa xuân tới rồi
Mặc vào đời rồi ra mừng lạy chào mẹ cha
Hàng lụa là thơm dáng tuổi thơ
(PD)


More...

Chi mô mà buồn

By phạm đình sơn

 

Chi mà buồn

nắng cũng nắng

trời

mưa cũng mưa

mây


Chi mà buồn

có hoa

thì đếm cánh

có cây

thì đếm lá


Thương nhớ

thì tỏ tình

yêu đương

thì bày biện

chi mà buồn


C est la vie

c est la vie

đời mỏng manh

tình người mong manh

chi mô mà buồn


Buồn chi mô

____
Viết cho ai đang buồn

More...

Tản văn : Ngày xưa phố Hội

By phạm đình sơn

Buổi chiều cũng em lang thang qua góc đường Nguyễn Thái Học góc đường ngày xưa có tuổi thơ của tôi. Căn nhà còn đó căn gác còn đó chiếc cầu thang gỗ ọp ẹp còn kia. Tất cả ký ức ùa về trên từng thớ thịt cảm xúc tôi rưng rưng.Một thời như mới đó như mới đây thế mà dã mấy chục năm rồi...

Nhớ những buổi tối nằm trên căn gác nghe mưa rơi trên phố nghe tiếng nước dội trên mái ngói âm dương nghe tiếng rao đêm của ông Tàu bán chè lục tàu xá hay vợ chồng người bán mì gõ văng vẳng. Nhiều lúc khuya lắc khuya lơ.Dạo đó mình thường thức khuya thức cùng dì để nói chuyện để được nhìn dì cắm cúi chép nhạc.

Mình đứng lâu trước ngôi nhà cùng em và kể cho em nghe những ngày tháng ấy. Nhớ dì xưa hiền thục và thùy mị nhớ ngày dì rời nhà theo chồng mình buồn tím ruột. Tiếc không còn được nhìn dì ngồi chép nhạc những giòng nhạc với màu mực tím dễ thương nghe mùi tóc dì thơm nghe giọng thỏ thẻ của dì mà mơ một cuộc tình lãng mạng với ai đó giống dì.

Ô cửa kính của căn gác nhìn xuống đường vẫn còn đó. Người ta vẫn giữ in nếp cũ không thay đổi cái hồn cổ vẫn còn đây còn trong từng phiến gỗ còn trong từng hạt bụi làm mình cứ ngây ra. Mình trở về đây đã không ít lần nhưng chưa có dịp lặng ngắm chưa có dịp thả lỏng mình trong suy tưởng chưa thấy cái hồn của phố Hội từ những điều giản dị kia.

Chừ thì hiểu tại sao người ta yêu quê hương người ta bổi hổi bồi hồi tìm lại tuổi thơ tìm về nơi chôn nhau cắt rốn như thế. Người thân yêu đã đi xa rồi có người đã thành thiên cổ mình lại nhớ tiếng đàn của nhà hàng xóm ngày ấy của chàng trai hàng đêm chơi nhạc Trịnh hướng về chỗ ở của mình nơi có dì ngồi kẻ từng khung nhạc…
Phố Hội ơi xin cất giữ giùm tôi những tháng ngày xưa nhé! 

More...

Xưa đó em

By phạm đình sơn

 

ngôi nhà xưa

con phố xưa đó em

đêm qua ngõ ai

tử đinh hương thơm

mình nói về cổ tích


dãy đèn lồng xanh đỏ tím

hàng hiên nhà

và mái ngói âm dương

bức phù điêu rêu phủ

hồn người lung linh


xưa đó em

ở đó cô gái ngồi hong tóc

trước ô cửa

nhìn lên giếng trời

đêm

những ngôi sao băng

đồng hành lời nguyện


căn gác

và hành lang

xưa đó em

nhớ tiếng rao khuya

lục tàu xá

...

tuổi thơ anh

theo gió sông Hoài

về trên chiếc cầu thang

èo ọp

còn đọng bụi

xưa đó em






More...